Bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 ra sao?

Bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 đói nghèo ra sao thông qua các tác phẩm văn học.

“Luôn mấy hôm, tôi thấy lão Hạc chỉ ăn khoai. Rồi thì khoai cũng hết. Bắt đầu từ đấy, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy, hay bữa trai, bữa ốc….”  – Trích Lão Hạc của Nam Cao.

Chúng ta… đang vội vã chạy theo cuộc sống của riêng mình. Chúng ta… đang ngắm nhìn đất nước bằng lăng kính của những kẻ mộng mơ. Chúng ta… đang hướng đến cái đẹp, cái sự hiện đại, trang hoàng, lộng lẫy.

Nhưng mấy ai nghĩ về bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 đói nghèo ra sao! Trên góc nhìn chủ quan của mình; bức tranh ấy mộc mạc, giản dị nhưng rất đỗi mạnh mẽ, sống động và… ĐẸP!

Bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945

(Nguồn ảnh: Hanoi Open Tourism)

Nghèo – Nam Cao

[…]

– Bu ơi con đói….

Lần này có lẽ là lần thứ mười, thằng cu bé chạy về đòi ăn, chị đĩ Chuột đang quấy một nồi gì trong bếp, cáu tiết chạy ra mắng át nó đi:

– Đã bảo hết cơm rồi, tí nữa chè chín thì ăn chè mà!…

Thấy mẹ gắt, thằng cu không dám đòi ăn nữa, nhưng mặt nhăn nhó bịu xịu như muốn khóc. Chị đĩ Chuột thương hại, dịu dàng bảo:

– Con chạy ra vườn xem chị Gái làm cỏ, lúc nào chè chín bu gọi về mà ăn… chóng ngoan rồi bu thương.

Nhưng nó không nhúc nhích, mà nó còn nhúc nhích làm sao được: một nắm cơm nhỏ ăn từ sáng đã bị cái dạ dày chăm chỉ của con nhà nghèo tiêu hết đánh phèo một cái rồi, còn chi. Nó ngồi phịch xuống đất, gục đầu vào ngưỡng cửa, ngáp…

Trẻ con không được ăn thịt chó – Nam Cao

[…]

Người mẹ rất còm cõi và bốn đứa con gầy ốm, quây quần với nhau trong xó bếp. Trong gia đình này, năm mẹ con thường giống như một bọn dân hèn yếu cùng chung phận con sâu, cái kiến dưới cái ách một ông bạo chúa.

Thấy lũ con đứa nào cũng nhăn nhăn, nhó nhó, người mẹ thương đứt ruột. Thị biết rằng chúng đói. Khi người ta đã đói mà lại ngửi thấy mùi thịt chó, thì bụng càng đói thêm. Thế mà bữa rượu của người bố với ba ông khách cứ kéo dài mãi.

Nghĩ mà bực quá! Cái thể không chết được, chứ giá chết được thì thị chỉ thắt cổ mà chết đi cho rồi… Thị dỗ con:

– Cố mà nhịn lúc nữa, các con ạ: Đợi trên nhà ăn xong, còn thừa thì ta ăn.

Rồi muốn cho chúng quên đi, thị sổ tóc ra cho chúng xúm vào bắt chấy. Úi chà! Nhiều chấy quá! Chỉ việc rẽ một đám tóc ra là đủ thấy bốn, năm con bò lổm ngổm. Cái Gái và cu Nhớn, cu Nhỡ thi nhau bắt. Chúng cho cu Con mấy con chấy kềnh làm trâu. Mới đầu cái trò chơi ấy cũng hay hay.

Nhưng chỉ một lúc là chúng chán. Thằng cu Con ra hiệu đình công trước. Nó lăn vào lòng mẹ, oằn oại vừa hụ hị kêu:

– Đói!… Bu ơi! Đói…

Vợ nhặt – Kim Lân

[…]

vo nhat

– Chè đây. – Bà lão múc ra một bát – Chè khoán đây, ngon đáo để cơ.

Người con dâu đón lấy cái bát, đưa lên mắt nhìn, hai con mắt thị tối lại. Thị điềm nhiên và vào miệng. Tràng cầm cái bát thứ hai mẹ đưa cho, người mẹ vẫn tươi cười, đon đả:

– Cám đấy mày ạ, hì. Ngon đáo để, cứ thử ăn mà xem. Xóm ta khối nhà còn chả có cám mà ăn đấy.

Tràng cầm đôi đũa, gợt một miếng bỏ vội vào miệng. Mặt hắn chum ngay lại, miếng cám đắng chát và nghẹn bứ trong cổ. Bữa cơm từ đấy không ai nói câu gì, họ cắm đầu ăn cho xong lần, họ tránh nhìn mặt nhau. Một nỗi tủi hờn len vào tâm trí mọi người.

*** Bài viết có sử dụng trích đoạn của nhiều truyện ngắn kể trên. Tuy nhiên, truyện ngắn đó không đi sâu miêu tả bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 đói nghèo ra sao; chỉ mang tính chất ví dụ minh họa phản ảnh đời sống nhân dân đất Việt trước hoặc sau năm 1945.

Bạn đọc cũng có thể tìm hiểu thêm về bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 qua báo chí, bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 qua phim tài liệu, bức tranh toàn cảnh Việt Nam 1945 qua nhiều tác phẩm văn học khác.

Lê Kim

Tìm hiểu thêm: Trải nghiệm xe Sapa Group Bus đẳng cấp 5 sao

Nguồn: Grouptour.club